Biết muộn rồi

Biết muộn rồi

Thật lạ lùng tôi chẳng thể quên em

Dù ta đã cách xa vời vợi
Dù em đã vui tình nơi bến mới
Dù có lần ta đã nói chia tay
Dẫu thế nào tôi vẫn cứ yêu em
Chỉ là yêu bóng hình trong ký ức
Dù biết rằng tình yêu không hiện hữu
Chỉ yêu em qua câu viết thôi mà
Biết muộn rồi xin vẫn cứ yêu em
Dù em đã trở thành người xa lạ
Đừng khóc nhé em, dẫu sao cũng muộn
Nuối tiếc có nhiều cũng đã mất nhau
Biết dại khờ tôi vẫn chưa quên
Dẫu biết rằng yêu em là tội lỗi
Tôi chắc chẳng…. lục tìm quá khứ
Dẫu thế nào em cũng đã xa tôi.
Trần Quốc Dũng

Thơ ơi ..?Anna Lyn

Thơ ơi ngần ngại chi ta?

Để đêm nay thức như đà trắng đêm

Giục thơ ,thơ cứ lặng im
Mượn đâu chữ nghĩa đi tìm người xa.
Thơ ơi thả bước ghé qua
Mặc mây vắt vẻo,là đà mây bay
Mặc gió, gió nhẹ lay lay
Mặc sương,thơ ngã vòng tay ta chờ.
Lòng ta chen kín dại khờ
Câu thơ cạn nửa, nửa bơ vơ đời
Đành thôi xin nợ lại người
Đêm khuya lạc vận thơ cười ý thơ.
Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Đợi anh…Anna Lyn

Tưởng rằng rồi sẽ nguôi quên 

Đêm nay lòng bỗng dậy lên nỗi niềm
Sương sa đậu xuống mắt em 
Còn riêng một bóng bên triền tháng năm. 
Tiết trời cũng sắp tàn đông 
Mảnh hồn đưa đẩy thăng trầm lối qua
Khi nao nắng chạm vai ngà 
Lá xanh sắc lá, ngát hoa hương tình?. 
Trao anh hết thảy bình minh 
Em ôm nặng hạt lặng thinh mưa đời
Gió đùa trên ngọn tóc lơi 
Hình như phân nửa rối bời sương sa?. 
Đợi anh ngày lại bước qua…
Anna Lyn

Đêm giao thừa Anna Lyn

Nhìn quanh chẳng một bóng người

Đêm ba mươi tết ngồi cười chính ta
Đời bao sóng gió đi qua
Còn bao nhiêu nữa để mà buồn đây?
Rượu nào có uống mà say
Mà nghe nghiêng ngã những ngày trống không
Nửa hồn bỏ ngõ mênh mông
Nửa hồn vương vấn nỗi lòng với quê
Đêm dìu lạc bước hồn mê
Tên ai mãi gọi,ước thề còn đâu???.
Anna Lyn

Âm thầm

Âm thầm
Từ gió xuân đi gió hạ về 

Anh thường gởi gắm mối tình quê 
Bên em, mỗi lúc trên đường cái 
Hóng mát cho lòng được thoả thuê! 
Em có ngờ đâu trong những đêm 
Trăng ngà giãi bóng, mặt hồ êm 
Anh đi thơ thẩn như ngây dại 
Hứng lấy hương nồng trong áo em 
Bên khóm thuỳ dương em thướt tha 
Bên này bờ liễu anh trông qua 
Say mơ vướng phải mùi hương ướp 
Yêu cái môi hường chẳng nói ra 
Độ ấy xuân về em lớn lên 
Thấy anh em đã biết làm duyên 
Nhưng thời gian vẫn trôi đi mãi 
Yêu dấu lòng anh ôm hận riêng.

Trăng vàng trăng ngọc

Trăng vàng trăng ngọc 
(Hàn Mặc Tử, Việt Nam)
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng! 

Ai mua trăng tôi bán trăng cho 
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò… 
Bao giờ đậu trạng vinh qui đã 
Anh lại đây tôi thối chữ thơ. 
Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hòn Trăng. 
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng 
Tôi nói thiệt, là anh dại quá: 
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang. 
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng! 
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi 
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi 
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi 
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời 
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

Nổi buồn trong đêm

Lạnh lắm đêm buồn với cô đơn 

Trăng giá đìu hiu ánh sáng hờn 

Lá liễu lả lơi rơi vào gió 

Tiếng đêm lặng lẽ để buồn hơn 


Trăng sáng cũng mỗi trăng trên trời 

Trên cao lặng lẽ nỗi chơi vơi 

Biết đâu ta, trăng cùng niềm nỗi 

Một mơ mộng hão của xa vời 


Liễu kia buồn nỗi gió cứ trôi 

Cuồn đời lá liễu đến xa xôi 

Dòng đơi cũng thế luôn xuôi mãi 

Và ta cũng chỉ như lá thôi 


Màn đêm văng vẳng tiếng vọng xa 

Khi thì thanh rõ, lúc nhạt nhoà 

Như hình bóng ai trong ta vậy 

Vừa mới chớm phai đã hiện ra

Top