Tình là bóng trăng

——TÌNH LÀ BÓNG TRĂNG ——

… Xa rồi.! Ngõ vắng kể từ nay
Để những chiều Đông buốt dạ này 
Rặng liễu đìu hiu theo những tháng 
Hàng dương ủ rũ suốt bao ngày 
Mây hồng bỏ bạn …về bên ấy 
Gió lạnh thương mình… lại ghé đây 
Có phải tình duyên là bóng nguyệt?! 
Vì trăng lúc tỏ… lúc hao gầy. …!
… Dũng Black…

Thơ tình lỗi hẹn

Thơ tình lỗi hẹn

Chủ nhật này ở lại
Trường vắng lắm em ơi
Nằm đây ngắm sao trời
Nhớ em mòn đôi mắt
Đêm nay sao nhiều lắm
Những đốm lửa tình yêu
Như mắt em lấp lánh
Nói với anh nhớ nhiều
Chủ nhật này lỗi hẹn
Anh không về cùng em
Đồi dù mênh mông quá
Đom đóm bay tìm đàn!…
Anh với vài người bạn
Cùng nằm trên đồi cao
Thằng nhớ nhà nó khóc
Thằng kể chuyện ( quê tao )…
Đêm khuya gió lành lạnh
Nằm trên cỏ đếm sao
Trăng đêm nay cũng lẻ
Nhớ em lòng chênh chao!…
Đồi dù – 3 / 1991 Phạm Cao Cường

Khúc Vu Lan

Khúc Vu Lan

Mùa Vu Lan về con không khóc.
Dù âm -dương cách trở Cha ơi!
Năm tháng lướt trên mái đầu điểm bạc
Mẹ con ngồi đếm những vạt trăng rơi.!
Mùa Vu Lan về con không khóc.
Vẫn giữ trên môi một nụ cười
Và con sẽ cài hoa nơi ngực trái.
Đóa màu hồng- hoa của Mẹ mà thôi.
Mùa Vu Lan về con không khóc.
Bởi chúng sinh nặng kiếp luân hồi.
Dẫu tử biệt, sinh ly đau đớn thế.
Con hiểu rồi- đời vẫn một dòng trôi.
Mùa Vu Lan về con không khóc.
Dương gian buồn rưng giọt Ngâu thôi.
Con sẽ thắp cho mình thêm đuốc Tuệ.
Để Mẹ Cha cười ” Sen của riêng tôi!”
Thanh Bình

Thơ tình buốt…

BUỐT…..!

Lạc Dương bình minh không ánh nắng
Sương mù che bạt cả nương dâu
Hàng thông vi vu chào ngày mới
Se lòng lữ khách ánh cô đơn.
Núi đồi xa xa hình uốn éo
Thung lũng reo vang khúc nhạc buồn
Mây bạc cỏ xanh cùng uốn khúc
Tạo thành khung cảnh giết lòng ai.
Đơn côi đi giữa trời lạnh giá
Thấu buốt tim hồng kỷ niệm xưa
Mùa đông năm ấy còn vương vãi
Loanh quanh đâu đó tiếng bão lòng.
Cố nhân đâu rồi em đã xa
Chỉ nghe tiếng suối hòa trong gió
Đường xưa nay còn tôi nhẹ bước
Một bóng liêu xiêu một bóng sầu.
XHTĐ, Lạc Dương

Bài thơ cuối

Bài thơ cuối

Gặp em, như bài thơ, muộn màng
Thu ấy, bao lần mơ em sang…
Đánh mất nụ cười, anh lặng lẽ
Giọt buồn rơi, rơi mãi, khẽ khàng 
Anh thèm sao trả em bình yên
Cho đời em vui, thôi ưu phiền
Cho lúc vô tình, em qua nữa
Nhìn mắt em, anh thấy nắng lên
Em hỡi, buồn vui cũng đã rồi
Trách chi anh cũng chẳng còn… vôi
Thà lặng được nào, đi một lẽ
Tái tê thơ cũng bởi yêu người
Tay với khua tìm… mong lãng quên
Khi phố lên đèn, tim nhói lên
Khi nắng tưng bừng, khi mưa rớt
Người ơi, khoảng trống, từ muôn miền…
Viết cho em, như lần cuối cùng
Buồn sao, nghe vẫn tiếng tim rung…
Thôi, lặng lẽ anh về trong phố
Em ơi, đoạn tuyệt mộng tương phùng?
Thôi, anh lặng lẽ, kể từ nay
Lặng lẽ buồn, vui, phố mỗi ngày
Hứng giọt mơ thầm vui một thoáng
Nụ cười chắc cũng bớt heo may.
Sưu tầm

Ngại giấc mơ buồn

Thơ tình Ngại giấc mơ buồn

Có còn ai thức với đêm nay
Phố đã ngủ im dưới sương dày
Ngại giấc mơ buồn không mầu sắc
Viết dở đôi dòng, mắt đã cay
Những muốn hòa tan giữa sóng đời
Sao lòng cứ vậy, chẳng hề nguôi
Mùa thu đang cạn, mùa hoa sữa
Gió thoảng hương đưa, phố nhớ người
Ngại giấc mơ buồn, … đợi sớm mai
Ngày nao đêm đã tựa sông dài
Thuyền mơ tôi đón người… Nay lạ
Đêm này – đêm khác, chẳng còn ai
Người hỡi hay chăng đêm, mỗi đêm
Nỗi buồn tôi mơ một giấc mềm
Tình đã xa vời… hương còn đọng
Ngại giấc mơ buồn, … nên nhớ thêm.
Sưu tầm

Một mình tôi lang thang trên phố

Có những chiều như buổi chiều nay
Tôi một mình lang thang trên phố
Cô đơn buồn giữa dòng người hối hả,
Phố thì đông sao vẫn thấy lẻ loi…
Có khi nào, anh chợt nhớ đến tôi?
Nhớ cô bé, nhớ một người xa lạ
Trong trẻo quá khiến lòng oi ả
Chút muộn phiền… xin gửi lại… phố đông.
Ai chợt qua, có phải là anh không?!
Sao giống quá, hình như không giống.
Niềm vui chợt đến bỗng trở thành bọt sóng
Mắt ai nhìn đăm đắm phía không anh.
Tôi vẫn đi trên phố một mình
Người vẫn đông và phố thì ồn ã
Chỉ thiếu anh và thế là tất cả.
Biến hồn tôi thành cát bụi hư không…
Sưu tầm ( Thơ buồn hay)

Bài thơ cuối cùng

Bài thơ cuối cùng

Anh ạ, tháng ngày xa quá nhỉ…
Một mùa thu cũ một lòng đau.
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu ?
Đã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly,
Càng khơi càng thấy lụy từng khi.
Trách ai mang cánh ti-gôn ấy
Mà viết tình em được ích gì ?
Chỉ có ba người được đọc riêng
Bài thơ “đan áo của chồng em”.
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem.
Là giết đời nhau đấy biết không ?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung.
Giận anh, tôi viết dòng dư lệ
Là chút dư hương, điệu cuối cùng.
Từ nay anh hãy bán thơ anh,
Và để yên tôi với một mình.
Những cánh hoa lòng, hừ! đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh.
Ngang trái đời hoa đã úa rồi,
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi.
Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
Đi nhớ người không muốn nhớ lời.
Tôi oán hờn anh mỗi phút giây,
Tôi run sợ viết bởi rồi đây,
Nếu không yên được thì tôi chết.
Đêm hỡi làm sao tối thế này ?
Năm lại năm qua cứ muốn yên,
Mà phương trời nhớ chẳng làm quên.
Mà người vỡ lở duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em.
Tôi biết làm sao được hỡi trời!
Giận anh không nỡ, nhớ không thôi.
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh… có một người…
Bài thơ buồn này được xuất bản năm 1938, cho đến nay vẫn không rõ tác giả là ai, nên được xem là tác phẩm khuyết danh.
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top