Ngại giấc mơ buồn

Ngại giấc mơ buồn

Có còn ai thức với đêm nay
Phố đã ngủ im dưới sương dày
Ngại giấc mơ buồn không mầu sắc
Viết dở đôi dòng, mắt đã cay
Những muốn hòa tan giữa sóng đời
Sao lòng cứ vậy, chẳng hề nguôi
Mùa thu đang cạn, mùa hoa sữa
Gió thoảng hương đưa, phố nhớ người
Ngại giấc mơ buồn, … đợi sớm mai
Ngày nao đêm đã tựa sông dài
Thuyền mơ tôi đón người… Nay lạ
Đêm này – đêm khác, chẳng còn ai
Người hỡi hay chăng đêm, mỗi đêm
Nỗi buồn tôi mơ một giấc mềm
Tình đã xa vời… hương còn đọng
Ngại giấc mơ buồn, … nên nhớ thêm.
Sưu tầm

Chúc các bạn xem những bài thơ tình, thơ buồn vui vẻ .!

Nhớ quê hương

Nhớ quê hương

Đồng cảnh li hương muốn chia sầu
Sợ người em ngại chẵng nói đâu
Nỗi lòng xa xứ ai chẵng nhớ
Ngày ngắn đêm dài nỗi canh thâu
Đất khách phồn thịnh sao chán ngán
Quê hương nghèo khó đượm áo nâu
Tha nhân ai thấu niềm tâm sự
Chia sớt ưu tư kiếp dãi dầu.
Sáng tác: Mr.Chí

Một mùa thu khác

Một mùa thu khác

Có chút hanh hao chiều gió về
Hàng cây xa nhuộm nắng vàng hoe
Ai mang Thu rải trên triền nhớ
Sương khói từ đâu mà mắt nhòe
Có giấc chiêm bao mờ phai dần
Chiều buông nặng trĩu tiếng chuông ngân
Bài thơ năm cũ chưa người gửi
Gió chẳng mang đi, buồn mấy phần
Đâu mộng đón người khi Thu sang
Lũ sẻ ngẩn ngơ nhặt nắng tàn
Chẳng biết nghẹn ngào hay vụn vỡ
Cõi lòng một thoáng đã tan hoang
Đâu lối Thu đi, để nhịn nhường
Khi lá lìa cành khỏi vấn vương
Người trong thơ cũng không buồn nữa 
Niềm đau tôi cũng nẻo vô thường. 
Theo Blog: Nhungngayddaqua.blogspost.com

Không phải thiên thần

Không phải thiên thần

Không phải thiên thần từ đâu tới 
Con là khúc ruột mẹ rứt ra 
Mang nặng, đẻ đau, bao vất vả 
Nhọc nhằn những năm tháng trôi qua .
Chẳng cần thiên thần từ đâu tới 
Con cứ là con thật bình thường 
Biết ăn, biết ngủ, biết nghịch phá 
Biết hờn, biết giận, biết yêu thương.
Chẳng cần thiên thần từ đâu tới 
Con cứ là con của mẹ thôi 
Bạc vàng gấm vóc. ..và hơn nữa 
Chẳng bằng con có mặt trên đời !
Theo blog: Hongvanganhtrang

Thu Lạnh – Tuyết Trang

Thu Lạnh 
Thu đã về rồi phải không anh? 
Bên song nhìn lá rơi lìa cành 
Chút dạ ngẩn ngơ lòng cô quạnh 
Nay chắc bên người thu đã sang. 
Nơi ấy gió thu lạnh không anh?
Có làm anh se sắt trong lòng 
Để em gởi chút tơ trời nắng 
Dệt mảnh tình nồng sưởi ấm anh?
Nơi đó sương thu nhiều không anh? 
Có làm lạnh lá cỏ bên thềm
Có làm anh nghe lòng giá buốt 
Nhớ chút tình nao một thuở không?…
Nơi đó mây thu nhiều không anh?
Bềnh bồng trôi hay vẫn phủ quanh 
Em xin chút gió đưa mây loãng 
Hướng về đấy cho em thấy anh!.


Tuyết Trang

Trường cũ mộng xưa

Trường cũ mộng xưa

Ngày nào chợt nhớ về trường cũ

Tên gọi Trung Thu thật ru hời
Nơi đó đã từng hằng ấp ủ
Anh, Em, và mộng mơ một đời
Lý Thường Kiệt, mở mang bờ cõi
Hưng Đạo Vương, chiến sử ghi công
Được sinh ra bởi giống lạc hồng
Ta đây há thẹn với non sông
Trau dồi kinh sử không ngừng nghỉ
Bảng hổ mơ ngày được tên ghi
Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ 
Tang bồng hồ thỉ nam nhi chí
Trong trường em láu lỉnh đùa nghịch
Chạy nhảy vui chơi thật ngây thơ
Thỉnh thoảng nheo mắt nhìn anh hỏi
Anh ơi! có biết em đợi chờ?
Anh đỏ mặt, rồi lại lúng túng
Nhìn em lòng dậy sóng chơi vơi
Thầm hẹn khi công thành danh toại
Pháo nổ rộn ràng ta sánh đôi
Rồi chúng ta phải theo mệnh nước 
Bồng bềnh theo cuộc đời trôi nổi
Ngày hội ngộ ngại ngùng quay bước
Tình thủa xưa thôi đã hết rồi
Nhưng không phải thế là cùng tận
Định mệnh trao ta mối tình sầu
Thế sự cuộc đời là phù vân
Dù sao ta đã một thời cho nhau
Ngẫm nghĩ lại lòng bỗng mỉm cười
Anh lang thang tiếng hát lời thơ
Em yên vui lo toan việc nhà
Kỷ niệm Trung Thu đẹp như mơ.
Sưu tầm

Còn nhớ không em ?

Còn Nhớ Không Em

    Nếu em có về thăm trường cũ
    Nhắn gửi theo em một chút tình
    Của cậu học trò bé bỏng xưa
    Ấp ủ trong tim một bóng hình

    Mộng tưởng Trung Thu đang đón chào
    Anh đang lững thững vào sân trường
    Em nhìn mỉm cười từ lầu cao
    Thả xuống hồn anh sợi tơ vương


    Em hãy đi vào từng lớp học
    Nhớ về kỷ niệm mới yêu nhau
    Vội vàng ánh mắt trao luyến ái
    Rộn rã con tim thủa ban đầu

    Tiết giờ vật lý thật sôi động
    Đứng trên bục giảng là thầy Thông
    Chứng minh mọi lực đều cân bằng
    Trời đất ! thầy quên lực bóng hồng

    Em có nhớ con đường Thành Thái
    Tay trong tay ríu rít như chim non
    Mong sao khoảng khắc cứ còn dài
    Để được gần nhau thêm mãi mãi

    Kỷ niệm day dứt trong tâm tưởng
    Tình em tan biến cõi vô thường
    Nếu còn nghĩ tới tình yêu cũ
    Mang trả tình anh trong mái trường

Câu trả lời chân thật

CÂU TRẢ LỜI CHÂN THẬT

Ngày xưa, những lúc tôi còn bé
Mẹ hỏi tôi rằng yêu nhất ai ?
Tôi níu tay Người: “Yêu nhất Mẹ
”Mẹ, bà tiên của thế gian này !!!”
Rồi muà xuân thắm xanh màu nắng
Yêu mẹ, vâng, yêu nhất mẹ rồi
Tôi lại yêu thêm màu vở trắng
Tình thày, nghĩa bạn ngập lòng tôi
Trong yêu thương ấy tôi khôn lớn
Tình nở thêm ra những cánh lòng
Tôi đã yêu từng trang quốc sử
Và yêu người bồi dựng non sông
Khi nhìn thấy cảnh đời ô trọc
Tôi xót xa thương đất nước mình
Bởi dưới vuốt nanh loài thú độc
Dân tôi không cả ánh bình minh !
Dân tôi đang sống trong kiềm toả
Lạc hậu, phi nhân nhất cõi đời
Độc tố trong từng phân bánh vẽ
Gian hùng từng ý tẩm trên môi !
Chao ơi, sống đấy mà như chết
Đói rét, khi người vẫn ấm no
Than thở là thành tên phản động
Nên đời dân Việt ngập sầu lo
Bây giờ ai hỏi yêu gì nhất
Tôi trả lời : Yêu Mẹ Việt Nam!
Ghét nhất điều gì? Tôi nói thật:
”Ghét điêu ngoa, độc ác, tham tàn !”
Ai thương nòi giống, thương sông núi
Hẳn khóc trong từng mỗi ước mơ ?
Thức dậy Quê ơi, kìa mạch đất
Đống Đa hiển hách một xuân chờ….
Ngô Minh Hằng

Thu, thơ, và nỗi nhớ

Thu, thơ, và nỗi nhớ

Hình như … có phải mỗi Thu sang
khi chiều bàng bạc … lá thu vàng
lúc ngọn Thu phong về man mác
lòng kẻ thi nhân lại bàng hoàng
Khi lá trên cây chớm úa vàng
dòng thơ viết vội đón Thu sang
cùng bao nhung nhớ trên trang giấy
có phải tình thơ vừa chợt loang
Rồi mỗi mùa Thu, nỗi nhớ thương
úa vàng như lá chết ven đường
tìm trong xác lá lời thơ cũ
để chợt bẽ bàng, chợt vấn vương!
Người hỡi mùa Thu rồi sẽ qua
như người rồi dần cũng cách xa!
mai kia mỗi độ mùa Thu đến
nhặt lá bên đường nhớ tình xa!
TN
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top