Nếu một mai lạc lối

Nếu một mai thuyền tình anh trôi mãi
Không trở về neo đậu bến bờ em
Không sẻ chia những hạnh phúc êm đềm
Em có phải vì anh mà hờn dỗi?…

Nếu một mai thuyền tình anh lạc lối
Gió đẩy đưa con nước lớn ngược dòng
Anh về nơi bến khác đậu thong dong
Em có trách và đi về nơi hướng khác?…

Nếu một mai thuyền tình anh phiêu bạt
Về phương trời nhuộm tím sắc đam mê
Anh vô tình quên nguyện ước đã hẹn thề
Em có còn vì yêu anh mà vẫy gọi?…

Nếu một mai ánh biệt ly chiếu rọi
Duyên nợ ngày nào cũng từ giã ra đi
Trong đêm đen buồn đau về ngự trị
Trên đỉnh sầu anh không thể vượt qua.

Nếu một mai anh cho em mật đắng
Giọt tủi hờn mặn chát đẫm vành môi
Lương tâm anh sẽ mang màu tội lỗi
Dằn vặt dâng đầy…
….. năm tháng chẳng cạn khô.

Nguyên Nguyên

Đợi – Laika

Em vẫn thường ngang qua con phố đó
Góc quán quen vẫn ngoái mắt lại nhìn
Vẫn đợi chờ và le lói niềm tin
Ngày nào đó người sẽ về tìm lại.

Em vẫn thường ngồi một mình khắc khoải
Nhìn tấm hình ngày hai đứa chụp chung
Rồi nhớ ai nỗi nhớ đến vô cùng
Hai đứa mình…cũng đã từng hạnh phúc.

Em vẫn thường đặt tay lên lồng ngực
Ngăn con tim đang nhức nhối, cồn cào
Người bây giờ ở nơi ấy ra sao
Có nhớ em như ngày nào còn nhớ.

Em vẫn thường nhớ lời người nhắc nhở
Mùa lạnh rồi đừng có mặc phong phanh
Đông năm nay đã rét buốt tim mình
Người có về mang niềm tin sưởi ấm.

Em vẫn thường nghe tim mình khẽ đập
Gọi tên anh trong tất bật thường ngày
Có một người vẫn yêu rất đắm say
Đợi một người vào một ngày về lại.

Lai Ka

Bài thơ tình mùa đông

Đã bao ngày em chưa viết bài thơ
Tình lưu luyến gửi về anh nơi đó
Trái tim em đã bao ngày trăn trở
Nhớ nhung nhiều đến hoang hoải hồn thơ..

Đông về rồi anh có thấy ngẩn ngơ
Thương chiếc là trong sương chiều tê tái.
Con Chiền Chiện giật mình kêu mê mải
Gọi bạn tình …Trong tĩnh lặng chiều hôm..!

Đông về rồi sương càng đến nhiều hơn
Đi qua ngõ … ghé bên thềm giăng kín
Mây lang thang níu khung trời bịn dịn
Ngõ nhà mình hoàng hôn tím – Anh hay..

Đông về rồi… Em vẫn thế chiều nay
Tự dối mình chẳng còn thương với nhớ
Bài thơ tình đã định toan bỏ dở
Để anh ngờ ..Tình mình đã phôi phai..

Nhưng chẳng được…Ông trời đã tặng ban
Cho em hay –  Trái tim mình mê mải
Chót được yêu một lần như hoang dại.
Để bao ngày ..chẳng thể dễ nhạt phai..

Bài thơ tình em lại viết đêm nay
Gửi về anh ….Đã bao ngày nung nấu
Trái tim em vẫn là nơi bến đậu
Đến ngàn ngày …Còn chan chứa yêu thương..!

========================
Lan Anh

Em còn gì để giữ anh đâu

Em vẫn biết đường đời không suôn sẻ
Thời gian trôi tuổi trẻ cũng hao gầy
Mấy nẻo đường, tự hỏi lối nào đây?
Còn đi thẳng…ôi sao đầy trắc trở!

Anh từng nói với em là phải nhớ
Dòng sông sâu cũng bến lở bãi bồi
Trái tim chân thành, ý chí sục sôi
Vượt giông bão, nối đôi bờ ngăn cách

Cung tình ái trỗi lên cùng nhịp phách
Những gian truân, thử thách sẽ không còn
Bình minh hồng xua quãng tối héo hon
Tìm nắng ấm hong giòn tươi môi mắt

Nhưng anh hỡi! cõi lòng em quặn thắt
Bằng cách gì?kết chặt mảnh tình chung
Thế gian này thiếu hẳn sự bao dung
Nhiều đôi lứa ngại ngùng… rồi tan vỡ Xem thêm →

Cho vừa lòng nhau

Chiều tắt nắng, lá buông rèm ngủ
Gió mùa đông nhắn nhủ cùng ai:
Thức đêm mới biết đêm dài
Trăm năm mới biết rằng ai chung tình

Thưở mơ mộng muôn nghìn tha thiết
Xa một ngày da diết nhớ nhau
Nụ hôn tình ái gửi trao
Tình bay theo gió nát nhàu tim côi

Người phiêu bạt nổi trôi đây đó
Quên cuộc tình mây gió ngày xưa
Tháng ngày thấm thoát thoi đưa
Chôn vùi quá khứ cho vừa lòng nhau

+THANH VÂN

Tình xưa ngõ vắng

Chiều chủ nhật sương mù giăng kín lối
Cành cây khô trơ trụi giữa dòng đời
Chiếc lá buồn đơn lẻ đứng chơi vơi
Cố nứu kẻo khỏi rụng rơi cuộc sống

Cafe nóng chẳng mang về hơi ấm
Điếu thuốc tàn tắt ngấm giữa cô đơn
Buổi chiều đông giọt nắng cũng tủi hờn
Co cụm lại chờn vờn trong buốt giá

Ngoài đường kia dòng người đang hối hả
Phút tan ca muôn ngả kéo nhau về
Chỉ còn đây chiều thanh vắng não nề
Giọt mưa vương dầm dề trong ngõ tối

Dẫu vẫn biết cuộc đời trăm ngàn lối
Tại sao người cứ mang tội vì yêu
Để tâm hồn theo cơn gió liêu xiêu
Chiều đông muộn nhặt nhạnh điều mơ ước

Nếu có thể một lần thôi xin được
Góp ân tình …..
Cho sau trước ….
Bình an !
Hồng Giang.

Tình xưa ngõ vắng

Hoang hoải mãi, với nỗi buồn sâu thẳm
Mối tình xưa, cứ thăm thẳm hương yêu
Chân lạc lõng, bước về chốn liêu xiêu
Rồi lặng lẽ, đi về con ngõ vắng

Chiều hoàng hôn, chút sợi vàng hanh nắng
Mờ nhạt dần, rồi khuất nẻo ngàn mây
Rượu chẳng uống, mà lòng cứ mãi say
Nồng hương lúa, ủ men tình ngày cũ

Bờ vai nhỏ, nhớ vòng tay ….. ủ rũ
Nhớ cái ôm, xiết nhẹ giữa mênh mông
Nụ cười duyên, gửi ánh mắt thẹn thùng
Bao kỷ niệm, cứ ngượng ngùng quay mặt

Đôi bàn tay, từ bao giờ nắm chặt
Chẳng còn mềm, nhè nhẹ đón bàn tay
Hương yêu xưa, trao gửi chút thơ ngây
Giờ còn lại, chỉ mình em thương nhớ

Hạnh Nguyễn

Hình như

Hình như giọt nước tràn ly
Hình như giọt lệ đọng mi lâu ngày
Hình như khoé mắt cay cay
Hình như ta đã tự đày đoạ ta!

Nỗi khổ này ai thấu qua
Đợi chờ lời hứa họ là cao su
Họ quên nhanh họ giả mù
Họ hát giỏi quá ta ru lòng mình.

Ta giả ngây ngô làm thinh
Để rồi phải tự một mình chịu đau
Tai vì sao bởi tại sao
Tai ương khốc liệt đổ vào thân ta.

Được rồi hãy đợi đấy nha
Ta học sống dối làm quà tặng ngay
Ta bỏ mặc chớ u hoài
Chớ oán trách tội ta đây sai lời.

Thúy Triều

Túp lều lý tưởng

Em đã hoang mang đã dại khờ !
Suýt làm tắt lịm mối tình thơ.
Phải chăng từ tận cùng sâu thẳm,
Em đã yêu anh tự bao giờ !..

??

Anh đã điểm tô mối tình mình.
Thật thơ, thật mộng, thật là xinh.
Tình nguyện dâng em niềm thương tưởng
Dâng cả tim lòng, mảnh hồn trinh.!

??

Em đã đem tình yêu thiết tha.
Làm cho bền chặt mối tình ta.
Đan xen nỗi nhớ luôn da diết.
Hạnh phúc thăng hoa đến vỡ hòa…

??

Anh đã từng mơ tổ uyên ương
Suốt ngày tràn ngập những tình thương!
Quấn quýt yêu nhau tràn tâm tưởng
Trân trọng tình duyên giữa đời thường…

??

Em đã cho anh nụ hoa tình.
Cho luôn cảm giác, cả hồn trinh..
Cho cả si mê, lòng kiên định.
Cho cả niềm tin của riêng mình….

??

Anh đã cho em cả cuộc đời.
Cả niềm rung động đó em ơi!
Từ trong sâu thẳm, trong tìm thức
Cho cả con tim, cả tuyệt vời….

??

Ta đã cho nhau cả cuộc tình.
Cho nhau cảm xúc của lòng mình.
Chung tay giữ lửa cho hạnh phúc.
Túp lều lý tưởng mãi xinh xinh……
,
ANGIANG. Đêm 02/12/2015.

Tranh:Internet.
Thơ +Nguyễn ngọc Hồng Phước​.

Vị đắng tình yêu

Đêm dần trôi đường về sao im vắng
Bước lang thang trong lặng lẽ buồn tênh
Bao tâm tư đời mãi cứ gập ghềnh
Tình đi vắng chợt buồn trên phố cũ..

Giọt cà phê ấm lòng người phố thị
Pha cô đơn trong vị đắng tình yêu
Nghe tâm tư thầm nhắc biết bao điều
Gợi dĩ vãng luyến lưu nhiều mộng đẹp

Lòng ta rộng nhưng lượng tình cứ hẹp
Mãi vơi dần theo nhịp bước thời gian
Yêu đắm say mà tình mãi phai tàn,
Đành câm lặng xót xa tình nhân thế.!.

Tình chỉ mãi đớn đau đời dâu bể
Yêu phải chăng thêm tội lỗi người ơi !.
Trái tim em thoáng chốc vỡ tan rồi,
Còn đâu nữa phút bên anh đắm đuối.

Biết bao giờ tình lên ngôi lần cuối ?
Để đông này sưởi ấm cuộc tình ta …!!

Ngọc Dung

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top