Bạc duyên

——- BẠC DUYÊN——– 

Truờng xưa lẻ bóng đứng giữa sân 
Bạn cũ phuơng xa kỉ nhạt dần 
Lặng lẽ sân truờng tìm bóng 
Hạ Âm thầm lớp cũ kiếm nàng 
Xuân Bao năm vẫn sống đời cô lẻ 
Trọn kiếp lưu tồn kẻ độc thân 
Định mệnh gieo neo đời mãi đợi 
Buồn duyên bạc số cứ xoay vần 
—- Dũng Black….

Thơ buồn Cô lòng

********** CÔ LÒNG ******** 

Đêm buồn lộng gió lệ sầu rơi 
Khắc khoải từng đêm mộng rã rời 
Một phút li tan sầu tựa biển 
Nghìn thu vĩnh biệt nhớ trùng khơi 
Phòng loan lạnh lẽo luôn im tiếng 
Gác vắng cô liêu chẳng một lời 
Lặng lẽ âm thầm không muốn nói 
Nghe hồn giá buốt lệ nào vơi

 —–////— Dũng Black —////

Thơ buồn kiếp hoa

——– KIẾP HOA —– 

Hỡi thuở hồng hoang một kiếp nguời 
Hoa tàn cánh lụi khẽ khàng rơi 
Còn thương nhụy thắm hồng nhan hỡi 
Vọng nhớ bông vàng lãng tử ơi 
Gió nhẹ thầm mơ nghe lá trỗi 
Sương vờn khẽ mộng lắng chồi khơi 
Nghìn thu vẫn đợi nào ai thấu 
Nghĩ đến đời hoa tủi phận đời…!

Dũng Black

Miền xa – Quang Nguyễn

MIỀN XA 

Anh sẽ nhớ một phương trời cách biệt 
Lần gặp em viết trao bài thơ đầu 
Rồi em đi trong những lần anh tiếc 
Mắt ướm lệ , đượm sầu mấy canh thâu 
Vùng kỉ niệm in hằn chốn đường cũ 
Bao hè sang ngậm đắng tiếng ve sầu 
Anh vẫn nhớ bàn tay chiều thứ bảy 
Mưa giăng lối ngút ngàn dãy đường phong 
Đôi tay ấy xa xăm ngày không lại 
Dư âm buồn đọng suốt một đời trai 
Rồi năm tháng con đường đã thay lá 
Bốn mùa sang , anh vẫn đứng chờ em .
Quang Nguyễn

Hạ buồn – Quang Nguyễn

HẠ BUỒN 
Vá dùm anh cái mùa hạ cũ 
Đã rách nát khi thu xuân vừa qua 
Em đã đi sân trường cô quạnh quá
Dại khờ tìm hạ giữa nắng vàng 
Ba tháng qua em vẫn là kẻ lạ
Ngày qua ngày lưu giữ mãi trong anh 
Nay đâu còn mùa hạ buồn tơi tã
Phượng vẫn hồng , áo dài đã đi nhanh .
Quang Nguyễn

Túy vương sầu 4

******* TÚY VƯƠNG SẦU 4 ******

Canh thâu muợn túy giải thiên sầu
Chốn tạm duơng trần nản bấy lâu
Vạn cổ nhân gian hòa bách diện
Nghìn thu thế thái lẫn muôn màu
Luân thường lắm kẻ vờ xem trọng
Đạo lí bao nguời giả thấm sâu
Chán cảnh duơng trần đen lẫn trắng
Tàn canh nhập tửu chửa vơi sầu!
Dũng Black

Đừng nhé anh

Đừng nhé anh

Thêm một lần thả nỗi nhớ đi hoang
Trăng vàng vọt gối đầu bên cửa sổ
Góc phố nghiêng lặng im buồn muôn thuở
Bóng anh dần chìm khuất nẻo sơn khê.
Đường hoa xưa phai nhạt lối đi về
Trời mưa bụi cho sầu vương khóe mắt
Vào thu chưa sao heo may rát mặt
Lạnh se lòng em nhớ anh hơn.
Vườn địa đàng còn quên nhớ những nụ hôn
Hiểu sao hết bờ môi run tê tái
Em yếu mềm vì em là con gái
Cần có anh lau nước mắt đêm khuya.
Em thả đi nỗi nhớ ấy trong mưa
Còn vương một chút buồn khờ dại
Đừng buông tay để xa nhau mãi mãi
Cuối chiều rơi nhặt lấy nỗi cô đơn!
Khánh Ly

Tự Khúc Sầu

Tự Khúc Sầu

Mộng ước cùng ai nay đã vỡ..
Bức tranh thiếu nét chỉ còn thơ..
Hận người vô tình để ta mơ..
Rồi hóa hư không giữa đôi bờ.. 
Bao năm nhìn lại thân xác xơ..
Cô đơn độc bước dưới trăng mờ..
Người ơi.. có hiểu lòng lãng tử….
Duyên tình dang dở.. lạc hồn thơ..
Hoàng Lãi
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top