Số phận – Giang Phạm

Nếu ai nói tình yêu là có tội.
Thì xin người đừng mắc lỗi khi yêu.
Nắng buổi chiều ai đó sợ cô liêu.
Hoàng hôn đỏ biết bao điều muốn nói.

Cũng bởi yêu với bao lời mời gọi.
Trách phận mình len lỏi những trớ trêu.
Hay là vì phận gái phải liêu xiêu.
Nên đành phải ấp ôm điều tủi hận.

Em chẳng trách vì đó là số phận.
Chỉ xin Anh nhìn nhận lấy một lần.
Cho con mình sống khỏi phải phân vân.
Bao tủi hổ để phần Em chịu hết.

Mấy mươi năm bấy nhiêu điều mỏi mệt.
Em đã qua sự thêu dệt miệng đời…

Giang Phạm

Ru nắng chiều đi qua

Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình
Đau đớn lắm, phải không? Chiều vừa đi qua ngõ
Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ
Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi?

Hãy khóc đi em để tìm được chút bình yên dẫu nhỏ nhoi
Là tất cả, anh và yêu thương ấy
Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy
Thành kỷ niệm rồi cách xa nhiều vẫn có một niềm tin
Xem thêm →

Anh ơi – Thoa Pyo

Đừng nhớ mãi về nỗi buồn được không anh?
Ở ngoài kia khoảng trời còn xanh lắm
Sao cứ phải ép đời mình sống chậm
Khi chúng mình còn hừng hực tuổi xuân?

Anh ơi, đừng nhăn nhó, phân vân
Có được không?
Hãy dạy mình dứt khoát
Chúng mình trẻ, đừng để đời phai nhạt
Những nhọc nhằn, mình quẳng gánh đi thôi!
Xem thêm →

Yêu em anh dám không?

Anh có dám yêu một người như em?
Người như em bề ngoài không hấp dẫn
Da không trắng, không sành điệu hàng hiệu
Mà Chỉ đơn thuần mộc mạc chân quê

Anh có dám yêu một người như em?
Người như em nói chuyện không khéo léo
Chẳng được như những cô gái khác bên anh
Em ương bướng, hiếu thắng và cố chấp
Xem thêm →

Giấu trăng – Hồng Giang

Đầu tháng rồi ai mang giấu trăng đi.
Để vần thơ anh thầm thì nỗi nhớ.
Nên trọn đời câu thơ còn dang dở.
Bóng đêm tàn ru hơi thở mùa thu.

Ai đã từng đi tìm trái mù u.
Để câu hát đem tình thu trở lại.
Đêm đắm say cho cuộc tình hoang hoải.
Vòng tay nào mê mải mối tình si.

Phút bên nhau sóng biển vỗ rầm rì.
Ta quyện vào cuồng si cùng với biển.
Quên tất cả những gì đang hiển hiện.
Chỉ đôi ta say đắm biển nhạt nhòa.

Trăng âm thầm tan vào sóng nở hoa.
Ta bên nhau cùng hòa trong lòng biển.
Phút ái ân không gian như tan biến.
Đôi môi mềm quyện mật ngọt ngất ngây.

Trăng vô tình chìm đắm ở nơi đây.
Chỉ để lại ….
Đêm hoang …..
Đầy mộng mị !
Hồng Giang.

Phôi phai – Thùy Trang

Còn gì đâu! Mình chia tay anh nhé!
Bởi thật lòng, anh nào có yêu ai
Ở bên anh em chỉ nhận đắng cay
Tình anh trao toàn những lời gian dối

Xuân thì chợt qua như ngày tháng vội
Dĩ vãng buồn em gửi gió cuốn đi
Giã từ mộng mị tiễn cuộc chia ly
Ôm niềm đau chẳng giận hờn oán trách

Anh hãy bước, tìm niềm vui nơi khác
Em mỉm cười cầu chúc cho ngày mai…
Nắng sẽ lên cho ngày cũ phôi phai
Lòng ấm áp khi bình minh trở lại

Thùy Trang

Rồi mai

Con phố chiều nay sao bỗng dài
Tôi còn thiếu nợ cõi trần ai
Dẫu chân vướng víu chưa tròn lối
Hay bóng cheo leo đổ mệt nhoài.

Đêm về ủ dột một hồn đau
Gió thoảng bên hiên cơn gió sầu
Như hãy trăm năm còn khát nhớ
Đành thôi dang dở mối tình đầu.

Và cứ vui đi, đừng xót xa
An nhiên tự tại giữa ngân hà
Rồi mai cũng sẽ xa đời thực
Đến cõi thiên đường mộng nở hoa.
Anna

Yêu thương thầm lặng

Có khi nào anh chợt nhớ đến tôi?
Một khoảng khắc, một phút thôi cũng đủ
Có khi nào trái tim buồn ủ rũ?
Nhớ người dưng, nụ cười nở ngọt ngào
Có khi nào lòng cảm thấy chênh chao?
Cần yêu thương, anh thấy cần chỗ dựa
Trái tim em cũng cần một điểm tựa Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top