Vị Thứ Cho Em

Vị Thứ Cho Em

Tác giả: Đinh Trầm Ca

Tôi rất tiếc đã giành vị thứ nhất 

Em chăm ngoan, đành chịu đứng thứ hai 

Chắc em buồn nên mái tóc đẹp dài 

Ðã quá đẹp ! – Em không cần buồn nữa ! 


Hãy cứ chăm ngoan hiền hơn mọi bữa 

Tôi dặn lòng: học đứng thứ hai thôi 

Ðể tên em luôn ở trước tên tôi 

Như mỗi buổi tan trường mình đi như thế ! 


Sẽ có kẻ bảo tôi theo “mẫu hệ” 

Hoặc cho tôi theo “đạo thờ bà” 

Tôi nguyện rằng tôi không đứng thứ ba 

Không dại gì cách em một khoảng cách ! 


Tôi tha thiết tôn em lên “đệ nhất…” 

Cho em kiêu. Cho xa cách mọi người 

Và tôi suốt đời có lý để theo đuôi !… 

Tóc Ngắn

Tóc Ngắn
Có một mùa thu tóc ngắn đã qua
Cùng áo trắng xếp vào trong kỉ niệm
Có một mối tình nhuộm lòng đến tím
Đầy ắp nắng vàng, man mác hoàng hôn
Rồi mùa thu nay cũng..qua luôn
Em xưa thôi không còn tóc ngắn
Từng chiều hoang trôi trong lẳng lặng
Cứ thương hoài tóc ngắn thuở yêu người..

Thoáng Phố Ngày Mưa

Lại bất chợt thả về bên góc phố

Dấu chân mòn trên ngõ cũ lãng quên
Mùa chớp mắt cùng thời gian đi mãi
Ta còn buồn theo con nắng lênh đênh
Ngày nhạt lòng nên rủ áo ra đi
Ta nuối tiếc tay ghì không nở bỏ
Góc riêng ta đành thả theo chiều gió
Cõi mơ hồ thinh lặng khát trên môi
Thành phố bây giờ buồn quá đi thôi
Mây lãng đãng bay không còn chổ trọ
Ta cũng ngây ngơ một chiều đứng đó
Nụ xuân hờ rơi xuống hóa mây bay
Ngày sài gòn nắng rát cả bờ môi
Chiều lất phất mưa ngâu về rắc hạt
Một cõi đi về có ai chợt hát
Trịnh đâu rồi hồn lạc giữa chiều nay
Con phố dập vùi chìm dưới mưa bay
Ta lóng ngóng ra vào cùng nỗi nhớ
Nhìn bong bóng rơi nhẹ nhàng tan vỡ
Nhói lòng đau sâu thẳm trái tim mình
Trịnh đi rồi bỏ vạt nắng phiêu linh
Hoàng hôn xa khắc mình trong tưởng niệm
Ngày chợt vội vàng nhuộm chi màu tím
Để hương tàn nghe nhạt cả lòng hoa
Chiều lại mưa trôi bóng xa xa
Từng hạt mỏng ướt mềm trang kỉ niệm
Mắt phố vừa lên nhuộm màu cũng tím
Có còn ai chờ đợi giữa phôi pha?
Ngọc Vân

Valentine buồn không còn có ai?

Lễ tình nhân đã đến rồi người á 
vì người vui quá nên đã quên ta 
Ta ngóng chờ hoài từ ngày mười ba 
Đến hôm nay.. người cũng không mail tới! 

Có phải vì người đang bên người mới, 
chẳng có thèm xuất hiện để tỏ phân!? 
Ta giận lắm nên Ta cũng bất cần 
không thèm hỏi nhưng lòng thì nhớ á! 

có lúc Ta rất ghét trái tim Ta quá
vì Tim ta hay thích dối người thôi..
Yêu người lắm ,mà Ta hay nói ngược
Người lại hiểu lầm…để ta phải đơn côi…


Người nỡ bỏ trái tim Ta lăn lóc 
Đang trỗi nhịp, thầm thương nhớ người thôi 
sợ người trách, lời chót lưỡi đầu môi 
nên chưa thốt còn e ấp hoài ko nói… 

Lễ tình nhân sao Người không chịu gởi
Một đóa Hồng…Dù cho cách đôi nơi ?
Người vô tâm,cho Ta phải thốt lời
Thôi thì Người cứ vui bên tình mới…. 

Lễ tình nhân hôm nay cũng vừa tới 
Và Người nhé, nụ hồng thắm Ta trao 
Tặng người thêm một vài ngàn vì sao 
chúc người vui ngày tình nhân …năm mới …

Sưu tầm

Hai Chị Em

Nín đi em, Bố Mẹ bận ra tòa!

Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi
Thằng bé khóc bụng chưa quen chịu đói
Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm.
Bố mẹ đi từ sáng, khác mọi hôm
Không nấu nướng và không hề trò chuyện
Hai bóng nhỏ hai đầu ngõ hẻm
Cùng một đường sao chẳng thể chờ nhau?
Biết lấy gì dỗ cho em nín đâu
Ngoài hai tiếng ra tòa vừa nghe nói
Chắc nó nghĩ như ra đồng, ra bãi
Sớm muộn chi rồi bố mẹ cũng về.
Mẹ bế em âu yếm, vuốt ve
Bố xách nước khi mẹ vừa nhóm bếp
Nó sung sướng vào ra tíu tít
Rồi quây quần, nồi cơm mở vung ra!
Nó biết đâu bố mẹ nó ra tòa
Đối mặt nhau, đối mặt cùng pháp lý
Chẳng phải chỗ năm xưa đi đăng ký
Chẳng phải lời dịu ngọt tháng ngày xa.
Nó biết đâu Bố Mẹ nó ra tòa
Là cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ
Đứa còn Mẹ thì thôi, không còn Bố
Hai chị em rồi sẽ mất nhau…
– Nín đi em! Em khản giọng khóc gào
Chị mếu máo, đầm đìa nước mắt
Những bố mẹ bên bờ chia cắt
Phút giây thôi, hãy nghe tiếng con mình!
Vương Trọng.

Xin một góc nhỏ bình yên

Đêm đi lạc giữa dòng tuôn mưa lệ
Hỏi lệ trời hay lệ của ai rơi?…
(Ta khe khẽ nhặt niềm riêng dang dở 
Cất vào trong hơi thở để ngậm ngùi)…
Nỗi niềm ấy người đánh rơi một thuở
Để tương tư theo gió rũ quanh chiều
(Cũng như ta sao quá nhiều bỡ ngỡ
Tuy biết rằng người ấy chẳng còn yêu)…
Ta trả lại cái thuở liều yêu vội
Nhưng người ơi chẳng ai với nhận dùm
Để cánh gió cứ lạnh lùng qua lối
Cuốn tuổi đời vào làn khói mênh mông
Đêm – bóng tối chập chùng vây quanh gối
Lẻn vào trong con lối mộng – kinh hoàng
Ta chợt hiểu từ khi người… không tới
Giấc mộng đầu là mộng cuối – tan hoang…

Ghét anh

Em ghét anh để em mãi dỗi hờn 

Đêm Đông lạnh cơn gió vờn môi mắt
Em ghét anh đến lòng đau dạ thắt
Dấu yêu nào giờ quay quắt hồn thơ !
Để đêm về ôm nỗi nhớ bơ vơ
Em đong đếm tháng ngày chờ vô vọng…
Sao gieo mãi trong em hoài trông ngóng
Nhớ nhung nào làm bỏng nóng buồng tim.
Phương Nghi

Giao mùa

Giao mùa

Giao mùa rồi có lẽ đã vào đông
Em tôi ơi nhớ quàng khăn giữ ấm
Nơi em sống có mùa đông không nhỉ?
Hay chỉ hai mùa hết nắng lại mưa

Em vẫn đi, về đôi buổi sớm trưa
Mang niềm vui về làng quê ngập lũ
Đem cái chữ đến bản làng xa lắc
Em vẫn đi, về vun xới niềm vui

Giao mùa rồi mặc ấm nhé em
Ở nơi đây trời vào đông lạnh lắm
Em bên ấy qua từng mai sáng
Có khi nào chợt nhớ cao nguyên

Em có về phố núi một ngày đông
Tìm chút hanh hao mùa thu sót lại
Giao mùa rồi ai sẽ nhắc cho ta
Nhớ giữ ấm ngày đông lạnh giá.

Mưa mùa đông

Trên phố xưa mưa đông buồn giăng mắc

Em tôi về mưa ướt dấu chân chim
Trời lạnh lắm, người ơi xin chớ đến
Mưa mùa đông sẽ cuốn mất tình buồn
Dĩ nhiên là em chẳng đến nơi đây
Để được biết mùa mưa Đà Nẵng
Tôi sẽ nhớ chiều hòang hôn khuất lặng
Em đi trong mưa Đà Lạt buồn tênh
Hàng thông buồn nỗi nhớ mông mênh
Phố sẽ vắng nếu mưa còn rơi mãi
Và chắc chẳng không còn ai trở lại
Tình rồi quên sau năm tháng đợi chờ
Cuộc tình buồn ngày ấy có còn không
Hay sẽ chết theo mùa đông đến sớm
Góc phố xưa khi tôi về sẽ lạ
Hay vẫn quen tự thuở biết làm thơ
Chắc rồi mai tình cũ sẽ hững hờ
Tôi có đến cũng là không – thế đấy
Về đi em mưa mùa đông giá lạnh
Đến làm gì để ướt tóc xuân trinh.
Trần Quốc Dũng

Sinh nhật anh

Sinh nhật anh em chẳng thể ở gần

Cùng bên nhau để một lần thắp nến
Thắp trong tim gởi về anh yêu mến
Chỉ lần này hay mãi tháng ngày sau.
Chưa một lần được nắm chặt tay nhau
Nhưng nguyện xin tròn kiếp này,kiếp nữa
Mãi yêu nhau,như lời ta thầm hứa
Bởi đường trần còn cách nửa vòng quay.
Mặc cho đời dâu bể có chuyển xoay
Hay hạnh phúc chẳng dịu dàng như sóng
Lúc gập ghềnh,ồn ào như biển động
Vẫn đắm mình trong biển ái ,anh thôi.
Nếu một ngày đắng đót rớt trên môi
Đời là thế có bao giờ tránh khỏi
Chỉ duy nhất một điều em muốn nói:
“Trái tim này mãi mãi thuộc về anh”.
August 23.2013
Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top